Chương 84: Nuôi dưỡng từ xa

[Dịch] Bàng Môn Tà Đạo, Tu Tiên Dựa Vào Phú Bà

Bao Công Ngư

7.926 chữ

04-05-2026

“Cái tiểu gia hỏa nhà ngươi, ăn no thì ngủ, ngủ đủ lại ị.”

Thẩm Khinh Chu ôm Đai Đai, mặt đầy ghét bỏ bước ra khỏi ký túc xá của dưỡng lão viện.

Tiểu gia hỏa này vừa tỉnh dậy là đòi đi nặng, đi xong lại đòi tìm cái ăn, Thẩm Khinh Chu thật sự bị nàng hành cho cạn lời. Thấy trời cũng không còn sớm, hắn bèn ôm nàng cáo từ Tống nãi nãi.

Vừa ra khỏi tòa ký túc xá, hắn đã đụng mặt Triệu Học Quân và mẫu thân lão.

Lão thái thái thấy hai người thì thoáng sững ra, rồi lập tức mỉm cười gật đầu: “Về rồi à?”

“Xong rồi.” Thẩm Khinh Chu thuận miệng đáp.

Lão thái thái nghe vậy thì có phần ngẩn ngơ. Thẩm Khinh Chu cũng lập tức hiểu ra, bèn cười nói thêm: “Đúng vậy, bọn ta về đây. Đai Đai, chào nãi nãi đi nào.”

Đai Đai nằm trong lòng hắn, chẳng có chút phản ứng nào.

Lão thái thái cũng không để bụng, chỉ cười phất tay: “Rảnh thì nhớ đến chơi thường xuyên nhé.”

“Vâng, nãi nãi cũng nhớ giữ gìn sức khỏe. Đa tạ người thường hay bầu bạn với nãi nãi của ta, trò chuyện cho bà đỡ buồn.” Thẩm Khinh Chu khách khí đáp.

Từ chỗ Tống nãi nãi, hắn đã biết không ít chuyện về vị lão thái thái này.

“Khách sáo làm gì, ta ở đây cũng buồn chán, có người trò chuyện cùng cũng tốt.” Lão thái thái cười híp mắt đáp lại.

Lúc này, Đai Đai mới chậm rì rì giơ bàn tay nhỏ lên, khẽ vẫy với lão thái thái.

Lão thái thái cũng chẳng để tâm, lại giơ tay lên vẫy đáp nàng.

Triệu Học Quân đứng bên cạnh từ đầu đến cuối không nói một lời, dường như đã hoàn toàn từ bỏ ý định khuyên nhủ Thẩm Khinh Chu, cả người trông suy sụp hẳn.

Thẩm Khinh Chu trở lại xe, gọi cho Lão Chung, cũng chẳng vòng vo với lão.

“Ngươi giúp ta điều tra một người...”

Hắn đưa Đai Đai về phúc lợi viện trước, ăn tối xong cũng không ở lại, trực tiếp trở về sự vụ sở của mình.

Hiếm khi được yên tĩnh như vậy, Thẩm Khinh Chu trái lại nhất thời chẳng biết làm gì.

Mãi đến chiều chủ nhật, Dương Tiểu Dũng gọi điện tới, bảo hắn chiều thứ hai lại đến Hoa Kiều trấn một chuyến. Hôn lễ được định vào buổi tối, dù sao cũng là âm hôn, không thể tổ chức giữa ban ngày.

Nhưng tiền đặt cọc phải đến sáng thứ hai mới chuyển cho hắn được, vì chủ nhật ngân hàng không làm nghiệp vụ chuyển khoản.

Phần tiền còn lại sẽ được chuyển vào tài khoản chỉ định của hắn vào sáng thứ ba.

Thời gian gấp gáp như vậy, xem chừng là sợ Thẩm Khinh Chu đổi ý.

Có điều Thẩm Khinh Chu cũng chẳng bận tâm, chỉ cần có tiền, mọi chuyện đều dễ nói.

Sáng sớm thứ hai, trời mới tờ mờ, Thẩm Khinh Chu còn chưa tỉnh ngủ hẳn đã bị một tràng tiếng sột soạt đánh thức.

Hắn ngồi dậy xuống giường, đi ra phòng khách, phát hiện Giang Tâm Nguyệt đã tới từ lúc nào, đang nhét đồ vào tủ lạnh. Tiếng sột soạt ban nãy chính là do túi ni lông phát ra.

Tiểu Thu và Ô Ảnh ngồi sát bên nhau trên ghế sofa, xem phim hoạt hình không tiếng, rõ ràng là sợ làm ồn đến Thẩm Khinh Chu.

“Đến sớm vậy sao?” Thẩm Khinh Chu vừa hỏi vừa đưa tay gãi mông.

“Đánh thức ngươi rồi à?” Giang Tâm Nguyệt quay đầu cười nói.

“Không có, chắc là hôm qua ban ngày ta ngủ nhiều quá.” Thẩm Khinh Chu đáp.

“Vậy ngươi mau đi rửa mặt đi, bữa sáng sắp xong rồi.” Giang Tâm Nguyệt nói.

“Được.”

Thẩm Khinh Chu cũng không khách sáo với nàng, xoay người đi thẳng về phía phòng vệ sinh.

Nhưng ngay lúc sắp bước vào, dường như hắn chợt nhớ ra điều gì đó, liền quay đầu nhìn Giang Tâm Nguyệt, nói: “Nhuộm đẹp lắm.”Thì ra Giang Tâm Nguyệt đã tranh thủ lúc nghỉ ngơi đi nhuộm tóc.

Tuy mái tóc xám trắng trước kia không khiến nàng trông già đi, nhưng lúc nào cũng phảng phất một nỗi bi thương khó xua, cảm giác tan vỡ quá nặng nề, Thẩm Khinh Chu không mấy thích.

Còn bây giờ, mái tóc hồng tím ấy lại khiến nàng trông rạng rỡ khác thường, dường như cũng trẻ ra không ít.

“Mẫu thân là búp bê Barbie.” Nghe Thẩm Khinh Chu khen, Tiểu Thu lập tức nói.

Giang Tâm Nguyệt được khen đến mức có chút ngượng ngùng, khẽ nở một nụ cười.

Thẩm Khinh Chu rửa mặt xong bước ra, bữa sáng bên phía Giang Tâm Nguyệt vẫn chưa làm xong.

Bởi nàng không ngờ Thẩm Khinh Chu hôm nay lại dậy sớm như vậy.

Thẩm Khinh Chu cũng chẳng để ý, chỉ tựa vào trường kỷ, cùng Tiểu Thu xem hoạt hình Chú heo Peppa.

Mà đừng nói, Thẩm Khinh Chu xem một lúc liền nhập tâm thật, hơn nữa còn thấy rất thư giãn.

Thế là hắn nói với Giang Tâm Nguyệt: “Trưa nay chúng ta ăn cơm sườn nhé.”

“Cơm sườn ư? Được thôi, lát nữa ta ra ngoài mua ít thịt thăn về.” Giang Tâm Nguyệt nghĩ ngợi rồi đáp.

Trong lúc ăn sáng, Thẩm Khinh Chu nhận được một cuộc gọi. Hắn còn tưởng là Dương Tiểu Dũng hoặc Lâm Sùng Lễ gọi tới, nào ngờ không phải, mà là bên công ty chuyển phát, hỏi hắn có ở nhà không.

“Dạo gần đây ngươi có mua gì trên mạng không?” Thẩm Khinh Chu cất điện thoại đi rồi hỏi Giang Tâm Nguyệt.

“Không có, sao vậy?”

“Tiểu ca chuyển phát bảo có hàng gửi tới, ta còn tưởng là ngươi mua.” Thẩm Khinh Chu nghi hoặc nói.

Hắn cũng chẳng nhớ gần đây mình có mua thứ gì trên mạng.

Chẳng bao lâu sau, tiểu ca chuyển phát đã đem đồ tới, là một cái thùng lớn.

Hơn nữa, địa chỉ và số điện thoại đều không sai, người nhận đúng là hắn.

Mở ra xem, bên trong lại là cả một bộ đồ Apple.

“Ôi chao, ai mua thứ này vậy, điên rồi sao? Tiền nhiều đến mức tiêu không hết... ừm...”

Thẩm Khinh Chu dường như đã đoán ra là ai mua.

Giang Tâm Nguyệt cũng tò mò không biết là ai gửi, thấy hắn nói được nửa chừng lại đột nhiên im bặt, bèn hỏi: “Ngươi nghĩ ra là ai rồi sao?”

“Có lẽ... ừm, một vị bằng hữu.” Thẩm Khinh Chu đáp.

Vừa nói, hắn vừa lấy chiếc máy tính xách tay bên trong ra đưa cho Giang Tâm Nguyệt: “Cái này cho ngươi, dù sao ta cũng ít khi dùng máy tính.”

Sau đó lại đưa máy tính bảng cho Tiểu Thu.

Cuối cùng hắn chỉ giữ lại chiếc điện thoại, vì hắn cảm thấy sau này có lẽ mình sẽ cần dùng nhiều điện thoại hơn.

Nhưng chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, sau đó lục tục lại có thêm không ít đồ được chuyển đến.

Đồng hồ xa xỉ, quần áo nam, giày dép, rồi cả mấy món điện gia dụng... sự vụ sở nhỏ xíu gần như bị nhét chật cứng.

Ban đầu Giang Tâm Nguyệt chỉ thấy hiếu kỳ, nhưng đến lúc này lại đứng một bên xoắn xoắn ngón tay, trong lòng âm thầm đoán xem có phải Thẩm Khinh Chu đã bị ai bao nuôi rồi không.

Nhìn cả căn phòng chất đầy đồ, Thẩm Khinh Chu cũng đau đầu vô cùng.

Bởi rất nhiều thứ, cái sự vụ sở rách nát này căn bản không chứa nổi, như máy giặt, máy sấy, tủ lạnh các loại. Chưa kể vốn dĩ đã có sẵn, mà những món vừa được gửi tới lại toàn là bản đỉnh phối xa hoa, đương nhiên càng chiếm chỗ hơn.

“Con đàn bà ngốc này, có tiền là tiêu xài kiểu trả đũa đấy à?” Thẩm Khinh Chu thầm lẩm bẩm.

Đáng tiếc, hắn không có cách nào chủ động liên lạc với đối phương.

Vì thế, hắn chỉ đành gọi người tới chở toàn bộ đống đồ ấy đến phúc lợi viện, chỉ giữ lại một chiếc ti vi.

Như vậy, Tiểu Thu không cần dùng máy tính của mẫu thân để xem hoạt hình nữa.

Mãi đến khi gọi được người tới, chở hết một xe đồ đi sạch, nhìn căn phòng trống hẳn ra, Thẩm Khinh Chu mới thở phào nhẹ nhõm.Nhưng hắn chợt nghĩ tới một vấn đề, thế này có tính là chăn nuôi từ xa không?

Còn chưa kịp ngẫm sâu hơn, hắn đã nhận được tin nhắn báo chuyển khoản mười vạn tệ, ngay sau đó Dương Tiểu Dũng cũng gọi điện tới.

“Tiểu Thẩm, nhận được tiền rồi chứ? Chiều nhớ tới đúng giờ, ta đợi ngươi ở chỗ cũ.” Dương Tiểu Dũng nói.

“Nhận được rồi, cứ yên tâm, chiều nay ta nhất định sẽ tới đúng giờ.” Thẩm Khinh Chu đáp.

Đã nhận tiền rồi, Thẩm Khinh Chu đương nhiên chẳng lo đối phương giở trò gì.

Giang Tâm Nguyệt đứng bên cạnh lén nghe, trong lòng càng thêm chắc mẩm Thẩm Khinh Chu hẳn là đang được người ta bao nuôi.

Thẩm Khinh Chu cất điện thoại đi, nói với Giang Tâm Nguyệt: “Chiều nay ta ra ngoài một chuyến, tối chưa chắc đã về, nên chiều ngươi không cần đợi ta.”

“Ồ, được.”

Giang Tâm Nguyệt vội gật đầu đáp lời.

Quả nhiên, ông chủ đúng là được người ta bao nuôi rồi. Tối nay e là sẽ bị hành đến thảm lắm. Nghĩ vậy, trong lòng nàng lại càng rối bời, giá như ta có tiền thì tốt biết bao...

PS: Tối qua không hiểu sao phần cập nhật hẹn giờ lại trục trặc, một chương nửa đêm đã tự đăng lên, còn một chương thì không hẹn giờ đăng được.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!